Cuộc sống quanh ta

Tản mạn ngày xuân

Thứ Tư, 30/12/2015 | 16:27 G12T+7

Mùa xuân, mùa của đất trời thay áo mới, mùa của vạn vật sinh sôi, mùa của trăm hoa đua nở, mùa của chồi non lộc biếc vươn mình, mùa của lòng người hân hoan, rạo rực trải rộng niềm tin, yêu cuộc đời với bao ước vọng về một năm an lành, hạnh phúc.

Một buổi sớm mùa xuân ra vườn, thấy cây cối sau một đêm ngủ đông thật dài đã bừng tỉnh giấc. Ta bắt gặp những giọt sương đêm như những hạt ngọc long lanh còn đọng lại trên những chiếc lá non mơn mởn, những nụ hoa gom cả hương thơm của đất trời hòa quyện, chờ tia nắng mai chạm mình là tỏa hương ngào ngạt. Những làn gió mới trong lành mang theo mùi dưa hành, bánh mứt, mùi áo mới của trẻ con, mùi mực mới trên câu đối trước nhà dịu dàng lan tỏa từ những mái nhà qua những con đường, những dòng sông chở mùa xuân vui vầy về khắp nẻo quê hương. Chỉ với bấy nhiêu cũng đủ cho lòng ta vui say đến lạ. Ta bước ra đường, trên con lộ bê-tông phẳng phiu nằm cắt ngang cánh đồng như dải lụa màu xanh mênh mông thẳng tắp là bao bước đang rạo rực niềm vui với buổi sáng đầu năm đi chùa lễ Phật mong một năm nhiều may mắn. Bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy cuộc đời tuyệt đẹp.

Ảnh minh họa: B.T

Một ngày đầu năm, ta về thăm họ hàng thân thiết, cái gặp gỡ nắm tay, câu vai là những lời chào thân thiết dành cho ai xa vắng quê nhà, uống ly trà ấm đầu năm, kể cho nhau nghe bao nỗi vui buồn nơi đất khách, bao sự đổi mới của quê hương. Rồi thắp nén hương lên bàn thờ như muốn thưa gửi với những người đã khuất rằng đứa con cháu xa quê lâu ngày nay đã về đây, về với nguồn cội, tổ tiên, dòng họ. Cầm nén hương trầm trong tay mà khóe mắt bỗng cay xòe vì khói hay vì nhớ một cái tết năm nào còn phải nhờ người lớn cắm hộ cây nhang bởi mình không với tới. Chẳng hiểu sao lúc nhỏ mỗi lần đứng trước bàn thờ thắp nhang cho ông bà là tôi lại có cảm giác mình thêm lớn, trông mình thật trưởng thành nhưng chiếc tủ thờ còn cao lớn hơn nên lần nào cũng phải nhờ người lớn cặm nhang giúp. Người lớn hay dặn đám con cháu trong nhà, thắp nhang ông bà phải nhớ cặm cho ngay ngắn, như vậy mới nên. Bây giờ những người lớn năm xưa đã trở thành những ông, những bà đầu bạc trắng, mấy đứa cháu ngày xưa đã có thể tự tay cắm nén hương lên những chiếc lư hương trên bàn thờ mà trong lòng dâng lên bao niềm xúc cảm. Vậy mới thấy thời gian nhiều biến đổi, xuân đến xuân đi theo một lẽ tự nhiên của đất trời, chỉ thương cho những tuổi già đợi chờ một mùa xuân về qua ngõ, để đám con cháu ở xa về sum họp quây quần.

Ngoài kia, những tia nắng mùa xuân đang say sưa nhảy múa cùng những khúc tình xuân. Ta đưa tay hứng giọt nắng mềm lung linh trên cánh mai vàng như hứng trọn giọt mùa vừa rơi xuống… Dịu nhẹ và bình an!

Nguyễn Thi

Viết bình luận mới
thăm dò ý kiến

Theo bạn, điều gì có thể giữ chân và thu hút người tài vào khu vực công?

THÔNG TIN CẦN BIẾT
Mây thay đổi, chiều tối và đêm có mưa rào và dông vài nơi, ngày nắng. Gió đông bắc đến đông cấp 2-3. Độ ẩm từ 65 - 91%.